Windows Việt

Cộng Đồng Công Nghệ Thông Tin Việt

Trang ChínhTrang Chính  Sự kiện  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share
 
  Sau Mưa...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hintacphi
Member

hintacphi
Member
Giới tính : Nam
Tuổi : 30
Posts Posts : 547
Coins Coins : 1376
Thanked Thanked : 316
 Sau Mưa... Empty
Bài gửiTiêu đề: Sau Mưa...    Sau Mưa... EmptySat 17 Jul 2010, 09:54

 Sau Mưa... 12759272182116242793_574_0

Mưa nhạt nhòa…Nó ngồi yên lặng, bần thần áp mặt qua ô cửa kính mát lạnh lắng nghe tiếng mưa gõ nhịp đều đều.



Mưa phủ kín giăng mắc con đường từ trường về nhà, hôm nay được nghỉ học, vậy mà nó chẳng muốn ở trong phòng chút nào.

- Này nhóc, sao buồn dữ vậy?

- Chuyện thường ngày - nó trả lời cái Thy bạn thân một cách uể oải.

- Lại cãi nhau với nhỏ chung phòng hả? Chán ghê, thôi buồn gì, mỗi đứa nhường nhau một chút là ổn mà.

- Không! Tao sắp không chịu đựng được nữa rồi - nó nổi cáu.

Lê Thy bỏ đi không quên đáp trả lại sự nổi cáu của nó bằng một câu nói muốn - nghĩ – sao – cũng – được: Tùy mày!

 Sau Mưa... 10

Chỉ còn mình nó với mưa…Lạ…Mưa Sài Gòn nổi tiếng tựa tính tình con gái, đang mưa ào ào, trời bỗng dưng hửng nắng…Sao hôm nay mưa dai dẳng đến không ngờ, cơn mưa “lạ” đó khiến nó nhớ miền Bắc da diết…Nó nhớ những ngày trời mưa chủ nhật nó được ngủ nướng thêm một xíu, mẹ bắc bếp rán bánh nóng hôi hổi, vị bánh xèo thơm, béo ngậy lúc nào cũng làm nó ngây ngất. Cũng có khi mưa như bây giờ đây, thích thú “một mình một lãnh địa” chỉ còn ta với ta, đeo earphone, trùm chăn và lim dim hát vu vơ theo lời một bài hát nào đấy mà thậm chí đến cái tên đầu đề nó cũng chẳng biết…Ôi! Những ngày tươi đẹp đó đã qua rồi, qua thật rồi. Mặt nó xịu xuống trông chẳng khác gì cái bánh đa nhúng nước...Nó với tay muốn nắm lấy những giọt mưa trắng xóa đang chực vỡ òa, nhưng bàn tay nó chỉ chạm phải ô cửa kính lạnh ngắt, nó quên mất hiện tại mình đang ngắm mưa chứ không phải ở ngoài trời cùng những hạt mưa lóng lánh.



Lãng đãng thả hồn đi hoang, cũng đã đến lúc nó phải trả tâm trí mình trở về với thực tại, nó chợt nhớ ra đã gần 5g chiều, vì mưa nên trời tối nhanh hơn. Cơn mưa “lạ” dần ngớt, nó uể oải gấp hết sách vở chuẩn bị về nhà. Tuy nhiên bây giờ là giây phút nó phải đấu tranh tâm lí dữ dội nhất, lúc này đây nó không còn bần thần suy nghĩ miên man như mấy tiếng đồng hồ trước đó nữa, bởi về nhà là sẽ gặp Di Liên - “khắc tinh” chung phòng với nó. Di Liên - cái tên khá đẹp, Liên gốc Hoa, một cô bé dễ thương có đôi mắt bồ câu đen nhánh. Liên xinh, dễ mến, nhỏ lại là hoa khôi của trường được rất nhiều người hâm mộ (đó là trích dẫn của mấy cô nàng “buôn dưa lê” lớp nó, chứ với nó thì nhỏ Liên chẳng dễ mến chút nào) khiến nhiều lúc nó ghen tỵ phát khóc. Nhưng đó không phải lý do nó cảm thấy khó chịu khi ở cùng với nhỏ, mà bởi nhỏ rất khó tính, lại không biết nấu ăn.

- Thy có tưởng tượng nổi không một cô gái 18 tuổi mà chỉ biết đến mỗi việc pha mì gói, thậm chí luộc trứng còn chưa chín hẳn! - nó đã từng than thở với Lê Thy về Liên như thế!

Mà nó nói cũng đâu có sai, Liên không biết nấu nướng gì hết. Mẹ nó bảo con gái mà không biết nội trợ thì sau này trưởng thành sẽ không biết cách thu vén gia đình. Chính vì thế, mặc dù ở nhà được chiều chuộng nhưng mỗi lần mẹ vào bếp thì nó cũng phải vào theo để học “nữ công gia chánh”. Chà! Cứ nghĩ đến khoảng thời gian “oanh liệt” tập tành nấu nướng là nó lại thấy vừa vui vừa ngán ngẩm. “Con phải cho gia vị thế này, món sườn xào chua ngọt thì chỉ nêm đủ chanh và đường thôi, không là dở lắm…”. Mẹ vừa thực hành xào nấu vừa chỉ dạy cho nó, mà nào chỉ có nghe không, nó phải ghi chép lại vào một cuốn sổ y như học bài trên lớp. Nhưng cũng nhờ sự nghiêm khắc của mẹ mà nó biết nấu khá nhiều món ngon, thế nên nó không thể chấp nhận nổi một đứa con gái không biết gì đến việc nấu nướng. Đã vậy, cái Thy còn đỡ lời cho nhỏ Liên:

- Nhỏ í xinh, học giỏi lại nhiệt tình tham gia nhiều hoạt động xã hội thì thời gian đâu mà nấu nướng, mày khéo vẽ chuyện, tao cũng đâu biết nấu nướng gì, cứ ra quán là xong.

Thật bực mình, đến con bạn thân nhất của nó còn nói thế. Mà chẳng phải Lê Thy không biết nội trợ gì cho cam, nhỏ nấu ăn ngon lắm, nó đã được thưởng thức tài nấu ăn của nhỏ khi hai đứa còn ở nhà. Lần nào nó nói gì nhỏ cũng bênh vực Liên cả càng làm nó ghen tỵ hơn. Nó ước gì mình được ở chung phòng với nhỏ Thy chứ không phải ở cùng Di Liên, dù sao Thy với nó học chung 3 năm rồi, hai đứa lại thân nhau như hình với bóng, đi đâu làm gì cũng có nhau. Nhưng…trời không chiều lòng người, ba mẹ để Thy vào Nam học vì muốn Thy ở cùng anh trai. Và giờ nó phải chấp nhận ở trong tình cảnh trớ trêu như thế này.

Có nhiều lúc nó tự chất vấn bản thân, phải chăng mình quá khắt khe trong cách nghĩ đối với Di Liên? Mình có thể nghĩ thoáng hơn mà, nhưng càng nói càng phản biện chính mình thì nó lại càng thấy mình đúng. Di Liên sạch sẽ lại khó tính, đồ đạc trong phòng lúc nào cũng ngăn nắp và không dính một hạt bụi, trái hẳn với cái tính cẩu thả tiện đâu quăng đó của nó. Vậy mà lại làm nó khó chịu! Nó không muốn ai đụng vào đồ đạc của mình, cũng không muốn một sự sắp xếp xáo trộn nào, nhưng Di Liên đã làm thế, lại làm rất nhiều lần. Di Liên cũng là một cô gái kỳ lạ, nhỏ lạnh lùng, trầm tính (hình như chỉ ở nhà nhỏ mới thế thôi chứ tham gia công tác xã hội thì phải nói nhiều mới đúng), duy có đôi mắt đẹp, trong veo nhưng phảng phất nét buồn đến nao lòng luôn ám ảnh nó, buồn đến mức nhiều lúc vô tình nhìn vào đôi mắt nhỏ, nó có cảm giác thương nhỏ lạ kỳ. Nó đã suy nghĩ rất nhiều về Di Liên, thực ra nó cũng chẳng biết gì nhiều về nhỏ, ngoại trừ nhỏ học cùng lớp với nó, quê nhỏ ở Nha Trang - thành phố biển du lịch phát triển. Nhiều lúc nó tự ti ghê lắm, Di Liên đầy đủ điều kiện, cuộc sống dư dả về vật chất, còn nó chỉ là một cô bé sinh ra nơi vùng quê nghèo xứ Nghệ, chưa biết gì nhiều về những thứ gọi là công nghệ thông tin, phần mềm máy tính, thuyết trình trước lớp …

- Chỉ vì tao không thích thôi!

- Mày thật bảo thủ, nó ngăn nắp mày cần học tập mới phải, mày bỏ cái tính cá nhân của mày đi, ở trọ thì nên nhường nhịn nhau, đâu phải lúc nào cũng theo ý mình. Mà mày không thích thì cũng phải nói ra Liên mới biết chứ! Mày nói với nó chưa?

- Tao chưa nói, cũng không dám nói, Liên ít nói sao sao ấy, tao ngại…

- Mệt mày quá! Lúc nào cũng mỗi chủ đề này, mày sống cởi mở hơn chút coi, sống xa nhà ai cũng thiếu thốn tình cảm gia đình, đùm bọc nhau mà sống, cứ thế này thì…Thy thở dài đến thượt một cái khiến nó cũng chán theo.



Đầu óc nó rối một mớ bong bong, nó không biết có nên về phòng…Nó sợ cái cảm giác không khí nặng nề khi gặp Di Liên…Hai đứa không nói với nhau câu nào đã một tuần nay rồi, chẳng cãi nhau, chẳng có gì xô xát, tự nhiên im lặng cũng xem như là giận nhau. Nó định chuyển phòng, liệu chuyển phòng mọi chuyện có tốt hơn không khi hai đứa ngày ngày gặp nhau trên lớp? Còn bây giờ về nhà thì sao? Có phải nó tự nhiên xé chuyện bé ra to, hay như Thy nói, cái “tôi” cá nhân trong nó lớn quá…Đi học nảy sinh thật nhiều vấn đề, vừa phải học cách sống tự lập, vừa phải làm quen với môi trường mới, phương pháp mới. Không còn được bao bọc trong vòng tay yêu thương của ba mẹ, như con sông nhỏ vươn mình ra biển cả hòa cùng đại dương rộng lớn, nó đã 18 tuổi, cái tuổi không còn bé để nhìn cuộc sống phiến diện, một chiều nữa. Có thể nó cần xem lại mình! Nó đã dành cả chiều nay để suy nghĩ về hai tháng đầu tiên vừa qua, về sự giận nhau không đáng có và cả về những bất đồng, bức xúc của hai đứa. Mưa làm lòng nó nhẹ nhàng hơn nhưng mưa không phải là liệu pháp tinh thần để giải quyết vấn đề thay nó. Nó quyết định sẽ về phòng, sẽ nói cho Liên hiểu những suy nghĩ của nó, dù việc nói ra thật khó khăn nhưng ít ra cũng khiến nó và Liên nhẹ lòng. Tạm biệt những hạt mưa còn đọng lại trên lá, tạm biệt ô cửa nhỏ quen thuộc nơi nó thường ngồi ngắm mưa…Nó sẽ về, sẽ nói…tự trấn an bản thân: Cố lên, cố lên Chi - a - ki!

 Sau Mưa... Hjjhh

* * *



Cửa phòng khép hờ, nó nhè nhẹ đẩy cửa bước vào, tim đập thình thịch, thì ra giờ nó mới biết định nói điều gì quan trọng thật khó khăn và hồi hộp, nó sẽ nói gì nhỉ?

- Mình không hợp nhau, có lẽ mình không nên ở cùng nhau, Di Liên à! (Ôi, chỉ mới tưởng tượng thôi cũng đã thấy khủng khiếp rồi, chưa bao giờ nó lại căng thẳng vậy)

Hay nói rằng: - Chúng ta hãy bỏ qua tất cả nhé, Di Liên!...

Hàng trăm câu hỏi giả định bủa vây nó, thật lòng nó không muốn làm cho mọi thứ tồi tệ thêm, Di Liên không biết nấu ăn nó sẽ dạy nhỏ nấu, nó sẽ học cách hòa đồng và sửa đổi bản thân, nó có thể…Nó thở dài để lấy lại bình tĩnh…

- Di Liên này, tớ có chuyện muốn nói… - mặt cúi gằm nó từ từ bước vào phòng.

- Ủa, chẳng thấy Liên đâu hết, giờ này mà Liên còn đi đâu ta?

Trên bàn ăn bày biện thật nhiều món, lại toàn những món nó thích - ngạc nhiên, bất ngờ, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra hết. Thảng thốt…nó với tay cầm lấy bức thư Di Liên để trên bàn và chăm chú đọc:



Gửi Vy Vy yêu của tớ!


Đã hơn một tuần chúng mình không nói với nhau câu gì, Vy nhỉ? Buồn ghê! Vy giận tớ lắm phải không? Tớ xin lỗi…Thật ra tớ rất quí Vy nhưng tớ không biết biểu hiện tình cảm bằng lời cho Vy hiểu…

Vy biết không? Tớ ước có một gia đình như Vy lắm, nhưng ông trời và vị thần hạnh phúc đã không mỉm cười với tớ, mẹ mất khi tớ vừa cất tiếng khóc chào đời...Tớ yêu mẹ vô cùng dù chưa được một lần nhìn thấy mẹ, được mẹ ủ ấm, yêu thương…Tất cả những gì tớ biết về mẹ đều qua những tấm hình và những câu chuyện bà kể…Tớ ở cùng ba và ông bà nội, ba rất thương tớ, nhưng ba bận đi làm xa, bà nội thì sợ tớ học hành vất vả nên không muốn tớ vào bếp, thế nên tớ vụng về lắm, lớn rồi mà chẳng biết làm gì hết, nhưng Vy yên tâm, tớ có thể học,Vy dạy tớ nhé!

Tại sao chúng mình phải giận nhau, Vy nhỉ? Mấy ngày nay không khí trong phòng nặng nề khiến cả hai đứa đều buồn, tớ biết Vy cũng chẳng muốn như thế chút nào! Tớ có sai điều gì thì Vy hãy nói cho tớ biết nhé, tớ sẽ sửa đổi. Thật lòng tớ rất quí Vy…

Vy ăn thử mấy món tớ tập nấu đi, Lê Thy chỉ cho tớ đó, mới học nấu không được ngon nên Vy đừng chê nha, Thy bảo Vy sống tình cảm lắm, tớ cũng thấy vậy ( ^_^ ).

Tớ đi học ngoại ngữ nên về trễ, Vy ăn cơm trước đi kẻo đói, nhưng nhớ để phần tớ nhé, không là giận luôn đó (hihi)! Tớ tin rằng rồi nụ cười sẽ hong khô tất cả, hãy mỉm cười khi chúng mình là bạn, Vy nghe!

Cún của Vy Vy!
Di Liên


Gấp lá thư lại, đôi mắt nó nhòe ướt lúc nào mà nó không hay biết, chắc khi viết lá thư này cho nó Di Liên phải can đảm lắm mới có thể chia sẻ được, chạm phải nỗi buồn lần nữa là đụng tới một vết thương…Nó cứ tưởng Liên được sống trong giàu sang, hạnh phúc, hóa ra mọi thứ không đơn thuần như những gì nó nghĩ. Nó thương Liên quá! Nó tự dằn vặt mình sao thật ích kỷ, vô tâm; nếu không phải Liên mà là nó ở trong hoàn cảnh đó thì có lẽ nó sẽ không đủ mạnh mẽ để vượt qua. Đằng sau bề ngoài mỗi người là cả một lớp sóng lòng cuồn cuộn mà nếu như ta không mở tấm lòng chân thành của mình thấu hiểu thì mãi mãi chẳng thể nào ta hiểu được, để cảm thông, chia sẻ và yêu thương…Gắp một miếng bông cải cho vào miệng, nó cảm thấy vị ngọt ngào ấm áp tan êm nơi đầu lưỡi, nó cảm nhận được tình cảm của Liên dành cho nó rất chân tình. Giờ đây nó vỡ lẽ ra tất cả, nó thầm cảm ơn Di Liên, không chỉ bởi Di Liên đã phá tan đi tảng băng khoảng cách im lặng bấy lâu nay, mà còn bởi Di Liên đã dạy cho nó biết cách bao dung và yêu quí ai đó bằng cả trái tim mình...Ừ, phải rồi! Nụ cười sẽ hong khô tất cả, nước mắt, buồn đau rồi cũng ở lại phía sau lưng, nhường chỗ cho nụ cười ở lại…Nó sẽ mỉm cười và ôm Liên thật chặt, sẽ chẳng còn giận hờn hay ranh giới nào hết…giữa hai đứa. Sau cơn mưa ban chiều, ánh trăng non mờ ảo chiếu xiên qua những tán cây huyền diệu đầy bí ẩn, tối nay nó sẽ rủ Liên cùng ngắm trăng với nó, và làm mọi thứ cùng nó…Câu chuyện khép lại, mở ra một câu chuyện khác, câu chuyện của tình bạn thân…


 Sau Mưa... Be_true_friend_forever_


<embed width="1" height="1" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC80OS8wNDlkY2U4MmNlZTM1ZjU1NTI3ZjliZGQ1YjYxNDg4Yi5cUIbaBmUsICDN8U29ymUsICnksIEkgTG92ZSBZWeB3V8RXJpYyBDaGVdUngfHRydWU" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"></embed>


 Sau Mưa... 6f635e27-406f-44d7-8284-b83a6511e024 Sau Mưa... De6dc075-12ec-43af-b511-95fe42e71c02 Sau Mưa... E6476a47-c288-42a5-b040-657d8050db84
Bạn click nút  Sau Mưa... Thanks12 là đã góp phần vào Văn Hóa Thank trong 4rum rồi ^^ Thank nhìu

※ Bài viết cùng chuyên mục


Tác giảThông điệp
0867042
Member

0867042
Member
Giới tính : Nam
Tuổi : 32
Posts Posts : 138
Coins Coins : 246
Thanked Thanked : 10
 Sau Mưa... Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Sau Mưa...    Sau Mưa... EmptySun 18 Jul 2010, 15:56

chuyện đọc hay quá . rất có ý nghĩa .thanks Pi

※ Bài viết cùng chuyên mục


http://www.mediafire.com/nmbao89#2qtaurvpwfilf,1
Tác giảThông điệp
daokiem_votinh64
Member

daokiem_votinh64
Member
Giới tính : Nam
Tuổi : 31
Posts Posts : 556
Coins Coins : 2157
Thanked Thanked : 168
 Sau Mưa... Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Sau Mưa...    Sau Mưa... EmptySun 18 Jul 2010, 22:28

Chuyện đọc cũng hay đấy.Pác này sao k để nguồn lấy ở đâu nhỉ ?,để làm quen cô bé Di Liên trong câu chuyện xemm em nó đẹp có đúng như mô tả hay k ?. =p~

※ Bài viết cùng chuyên mục


Tác giảThông điệp
0867042
Member

0867042
Member
Giới tính : Nam
Tuổi : 32
Posts Posts : 138
Coins Coins : 246
Thanked Thanked : 10
 Sau Mưa... Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Sau Mưa...    Sau Mưa... EmptyMon 19 Jul 2010, 00:31

bài hát nhạc nền tên gì vậy Phí nghe hay qua . nghe rồi mà hem nhớ tên hihii

※ Bài viết cùng chuyên mục


http://www.mediafire.com/nmbao89#2qtaurvpwfilf,1
Tác giảThông điệp
hintacphi
Member

hintacphi
Member
Giới tính : Nam
Tuổi : 30
Posts Posts : 547
Coins Coins : 1376
Thanked Thanked : 316
 Sau Mưa... Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Sau Mưa...    Sau Mưa... EmptyWed 28 Jul 2010, 12:53

[You must be registered and logged in to see this link.] đã viết:
bài hát nhạc nền tên gì vậy Phí nghe hay qua . nghe rồi mà hem nhớ tên hihii
Very Happy bài hát tên là [You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.] đã viết:
Chuyện đọc cũng hay đấy.Pác này sao k để nguồn lấy ở đâu nhỉ ?,để làm quen cô bé Di Liên trong câu chuyện xemm em nó đẹp có đúng như mô tả hay k ?. =p~
bài này nguồn bên [You must be registered and logged in to see this link.] mà cái này là bài viết thôi không biết có thật hay không thì em không biết ah Very Happy


 Sau Mưa... 6f635e27-406f-44d7-8284-b83a6511e024 Sau Mưa... De6dc075-12ec-43af-b511-95fe42e71c02 Sau Mưa... E6476a47-c288-42a5-b040-657d8050db84
Bạn click nút  Sau Mưa... Thanks12 là đã góp phần vào Văn Hóa Thank trong 4rum rồi ^^ Thank nhìu

※ Bài viết cùng chuyên mục


Tác giảThông điệp
Sponsored content


 Sau Mưa... Empty

※ Bài viết cùng chuyên mục


 
Sau Mưa...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Windows Việt :: Giải trí :: Truyện tranh - Truyện chữ - Truyện Audio :: Truyện chữ-
[Windows Việt] Deverloped by Nguyễn Gia Phú - https://windows.forumvi.com
Powered by © Forumotion.com - phpBB™ version ©phpBB2
Go to top Go to bottom